Cỡ chữ:
Màu nền:

Bẫy Tử Thần Giữa Đêm Tối

Tác giả: Đại Thần Quay Tay Ra Truyện Đăng lúc: 14:37 28/03/2026 Lượt đọc: 7924

Chương 18: Cái Bẫy Giăng Sẵn

Gió đêm lạnh buốt thổi qua những tán cây cổ thụ trong khu rừng già.

Tiếng lá xào xạc như những lời thì thầm của âm binh.

Dạ Huyền đứng im lặng dưới bóng trăng khuyết.

Ánh trăng le lói chiếu qua kẽ lá.

Tạo thành những vệt sáng mờ ảo trên mặt đất.

Hắn nhắm mắt lại.

Cảm nhận từng luồng khí lưu chuyển trong không gian.

“Đã đến rồi sao?”

Một nụ cười lạnh lẽo nở trên môi hắn.

Trong bóng tối.

Mười hai bóng đen im lặng tiến vào trận pháp.

Từng bước chân nhẹ như không.

Nhưng Dạ Huyền có thể nghe thấy cả nhịp tim của họ.

“Thập Nhị Ma Tướng của Ma giáo.”

“Nghe nói các ngươi từng giết chết một lão quái vật Chí Tôn cấp?”

Giọng nói của hắn vang lên trong đêm tối.

Như tiếng chuông đồng vang vọng.

Mười hai bóng đen dừng lại.

Một giọng nói the thé cất lên.

“Ha ha.”

“Tiểu tử ngươi biết nhiều đấy.”

“Vậy còn dám ở lại đây chờ chúng ta?”

Dạ Huyền từ từ mở mắt.

Ánh mắt hắn lạnh như băng.

“Ta ở lại đây.”

“Là để thu xếp hậu sự cho các ngươi.”

Mười hai bóng đen đồng loạt nở nụ cười khinh miệt.

Nhưng ngay lập tức.

Nụ cười trên mặt họ đóng băng.

Bởi vì Dạ Huyền đã biến mất.

Chỉ còn lại một tàn ảnh dưới ánh trăng.

“Đừng hoảng hốt.”

“Ta chỉ muốn cho các ngươi thấy.”

“Cái gọi Thập Nhị Ma Tướng các ngươi.”

“Trước mặt ta chỉ là mười hai con giun đất mà thôi.”

Giọng nói vang lên từ phía sau lưng họ.

Mười hai người đồng loạt quay đầu lại.

Dạ Huyền đứng đó.

Tay phải hắn cầm một chiếc lá.

“Giết!”

Không cần nói nhiều.

Mười hai bóng đen đồng loạt xuất thủ.

Mười hai đạo hắc mang như rắn độc phóng tới.

Không gian xung quanh bắt đầu vặn vẹo.

Cây cối khô héo trong nháy mắt.

Nhưng Dạ Huyền chỉ nhẹ nhàng thổi chiếc lá trên tay.

“Phong.”

“Khởi.”

Một trận gió nhẹ thổi qua.

Chiếc lá bay về phía trước.

Xé toạc mười hai đạo hắc mang.

Như dao cắt qua tờ giấy.

“Cái gì?!”

Mười hai Ma Tướng đồng loạt thất thanh.

Dạ Huyền khẽ lắc đầu.

“Chỉ có trình độ này thôi sao?”

“Vậy thì.”

“Kết thúc thôi.”

Hắn giơ tay phải lên.

Năm ngón tay khép lại.

“Trận.”

“Khởi.”

Oanh!

Cả khu rừng bỗng sáng rực.

Vô số đạo văn lóe lên dưới mặt đất.

Hình thành một đại trận khổng lồ.

“Không tốt!”

“Là trận pháp!”

“Lui lại!”

Nhưng đã quá muộn.

Từng đạo quang mang từ dưới đất bắn lên.

Như những cọc sắt khổng lồ.

Phong tỏa mọi đường lui của họ.

Dạ Huyền bước từng bước về phía trước.

Ánh mắt lạnh lùng.

“Ta đã nói.”

“Hôm nay các ngươi sẽ chết ở đây.”

Một Ma Tướng gầm lên.

Vận toàn lực đánh ra một quyền.

Hắc khí cuồng bạo như sóng thần ập tới.

Nhưng Dạ Huyền chỉ đưa tay ra.

Nắm lấy quyền kình đó.

Xèo!

Một tiếng nổ nhỏ.

Quyền kình tan biến.

“Không thể nào!”

Ma Tướng kia kinh hãi.

Dạ Huyền không nói thêm lời nào.

Tay trái hắn như dao.

Chém ngang.

Xé toạc không gian.

Một đầu lâu bay lên.

Máu tươi phun trào.

“Lão tam!”

Các Ma Tướng khác đồng loạt gào thét.

Dạ Huyền lạnh lùng quét mắt nhìn họ.

“Đừng sốt ruột.”

“Lần lượt tới lượt các ngươi.”

Hắn lại biến mất.

Xuất hiện sau lưng một Ma Tướng khác.

Tay phải đặt lên đỉnh đầu đối phương.

“Ngủ ngon.”

Ầm!

Ma Tướng đó nổ tung.

Thành một vũng máu.

“Tránh ra! Hắn quá mạnh!”

“Bày trận! Mau bày trận!”

Mười Ma Tướng còn lại nhanh chóng dàn thế trận.

Hắc khí cuồn cuộn.

Hình thành một con mãng xà khổng lồ.

“Ma Xà Trận?”

Dạ Huyền nhếch mép cười.

“Các ngươi cho rằng.”

“Chỉ có các ngươi biết bày trận sao?”

Hắn đạp mạnh chân xuống đất.

“Thiên Cơ Trận.”

“Thức thứ hai.”

“Khai!”

Oanh long long!

Cả đại địa rung chuyển.

Vô số đạo quang mang từ trận pháp bắn lên.

Hóa thành vô số binh khí.

Chém về phía con mãng xà hắc khí.

Ầm ầm ầm!

Va chạm kinh thiên.

Khí lãng cuốn tung cả khu rừng.

Dạ Huyền đứng im trong gió lốc.

Áo bào phấp phới.

“Phá.”

Một tiếng nhẹ nhàng.

Con mãng xà hắc khí nổ tung.

Mười Ma Tướng đồng loạt phun máu.

“Chạy thôi! Hắn là quái vật!”

“Không thể đánh được!”

Nhưng Dạ Huyền đã không cho họ cơ hội.

Thân hình hóa thành mười đạo tàn ảnh.

Đồng loạt xuất thủ.

Chỉ trong nháy mắt.

Mười tiếng nổ liên tiếp vang lên.

Mười Ma Tướng lần lượt ngã xuống.

Chỉ còn lại một người.

Run rẩy nhìn Dạ Huyền.

“Ngươi… ngươi rốt cuộc là ai?”

Dạ Huyền bước tới gần.

“Ta là người.”

“Mà các ngươi không nên trêu chọc.”

Tay hắn giơ lên.

Nhưng đúng lúc này.

Một tiếng cười lạnh vang lên.

“Ha ha ha.”

“Không hổ là Thiên Kiêu đệ nhất của Đại Hoang Thánh Địa.”

“Quả nhiên có chút bản lĩnh.”

Dạ Huyền dừng tay lại.

Quay đầu nhìn về phía xa.

Một bóng đen từ từ hiện ra.

Trên tay cầm một chiếc đèn lồng màu đen.

“Cuối cùng cũng chịu lộ diện rồi sao?”

“Ma giáo Hộ Pháp.”

Bóng đen kia khẽ giật mình.

Rồi cười nói.

“Ngươi biết ta?”

Dạ Huyền gật đầu.

“Ta không chỉ biết ngươi.”

“Ta còn biết.”

“Chiếc đèn lồng trong tay ngươi.”

“Là Ma Đăng của Ma giáo.”

“Có thể thu thập linh hồn của người chết.”

“Tăng cường sức mạnh cho chủ nhân.”

Bóng đen trầm mặc một lúc.

Rồi nói.

“Ngươi biết rất nhiều.”

“Vậy ngươi có biết.”

“Hôm nay ngươi sẽ chết ở đây không?”

Dạ Huyền nhìn chiếc đèn lồng.

Rồi lắc đầu.

“Chỉ dựa vào ngươi và chiếc đèn rách nát đó?”

“Không đủ.”

Bóng đen cười lạnh.

“Vậy thì.”

“Thêm ta nữa thì sao?”

Một giọng nói khác vang lên.

Một người đàn ông áo bào trắng từ trong bóng tối bước ra.

Trên tay cầm một thanh trường kiếm.

Kiếm khí lạnh thấu xương.

Dạ Huyền nhíu mày.

“Kiếm Ma – Cô Tồn?”

“Ngươi cũng gia nhập Ma giáo rồi sao?”

Cô Tồn lạnh lùng nhìn Dạ Huyền.

“Ta chỉ đến để giết ngươi.”

Dạ Huyền cười nhẹ.

“Ha.”

“Hai đại cao thủ Ma giáo.”

“Lại phải bày ra một vở kịch như vậy.”

“Chỉ để giết một người trẻ như ta.”

“Thật là cho ta quá nhiều mặt mũi.”

Hộ Pháp Ma giáo lắc đầu.

“Ngươi không phải là người trẻ bình thường.”

“Dạ Huyền.”

“Thiên Kiêu đệ nhất Đại Hoang Thánh Địa.”

“Thân mang Thánh Huyết.”

“Tu luyện Thần Công bí ẩn.”

“Cho dù là Chí Tôn cấp cũng không dám khinh thường ngươi.”

Dạ Huyền nghe xong.

Trầm mặc một lúc.

Rồi nói.

“Xem ra.”

“Các ngươi đã điều tra rất kỹ về ta.”

Cô Tồn giơ kiếm lên.

“Đừng nói nhảm nữa.”

“Đến đây thọ tử đi.”

Kiếm ý bộc phát.

Như một con sóng thần cuốn về phía Dạ Huyền.

Nhưng Dạ Huyền vẫn đứng im.

Chỉ giơ một ngón tay lên.

“Chỉ một kiếm như vậy.”

“Muốn giết ta?”

“Quá yếu.”

Ngón tay hắn điểm nhẹ vào không trung.

Một gợn sóng lan ra.

Kiếm ý của Cô Tồn tan biến.

“Ồ?”

Cô Tồn hơi kinh ngạc.

Rồi nở nụ cười lạnh.

“Có chút ý tứ.”

“Vậy thì.”

“Thử kiếm này của ta xem sao.”

Hắn giơ kiếm lên cao.

Kiếm quang chói lòa.

Như muốn xé toạc bầu trời đêm.

“Kiếm Phá Thương Khung!”

Một kiếm chém xuống.

Như thiên lôi giáng thế.

Dạ Huyền cuối cùng cũng hơi nghiêm túc.

Hai tay kết ấn.

“Thiên Cơ Bích Chướng.”

Một tấm khiên ánh sáng xuất hiện.

Đón lấy kiếm quang.

Ầm!

Một tiếng nổ kinh thiên.

Khí lãng cuốn tung mọi thứ xung quanh.

Dạ Huyền lui lại ba bước.

Trên tay có một vết máu.

“Tốt.”

“Đáng là Kiếm Ma danh bất hư truyền.”

Cô Tồn cũng lui lại một bước.

Ánh mắt trở nên ngưng trọng.

“Ngươi cũng không tệ.”

“Đáng là Thiên Kiêu đệ nhất.”

Lúc này.

Hộ Pháp Ma giáo cất tiếng.

“Đừng kéo dài nữa.”

“Cùng ra tay đi.”

“Trước tiên bắt sống hắn.”

“Giáo chủ còn cần hắn sống.”

Cô Tồn gật đầu.

Hai người đồng loạt xuất thủ.

Một tả một hữu.

Công kích Dạ Huyền.

Dạ Huyền thần sắc bình tĩnh.

Nhưng trong mắt lóe lên một tia nguy hiểm.

Hắn biết.

Trận chiến thực sự.

Bây giờ mới bắt đầu.

Và phía sau hai người này.

Còn có một nhân vật khác đang ẩn nấp.

Một cái bẫy thực sự.

Chỉ chờ hắn sơ hở.

Sẽ cho hắn một kích sát thủ.

Không gian như đông cứng.

Gió ngừng thổi. Lá cây không động. Chỉ còn tiếng xé gió của hai luồng khí kình lao tới, một từ tả, một từ hữu, như hai con rắn độc vươn vuốt vào tim Dạ Huyền.

Cô Tồn đánh ra một chưởng âm nhu, khí lực uốn lượn như nước, nhưng ẩn sau lớp nhu hòa là lực đạo bùng nổ, có thể vỡ đá nát xương. Hộ Pháp Ma giáo thì ngược lại — một quyền cương mãnh, mang theo khí huyết cuồng bạo, như muốn nghiền nát cả kinh mạch đối thủ ngay từ đòn đầu.

Dạ Huyền không lùi.

Chân hắn khẽ cắm xuống đất, gót giày ấn sâu vào lớp đá xanh rêu phong, tạo thành một vòng chấn động nhỏ lan ra xung quanh. Thân hình hắn như cây cung giương đến tận cùng — căng, nín thở, chờ thời khắc bật lại.

“Ầm!”

Hai luồng công kích chạm vào hắn — nhưng không trúng.

Ngay trước khi chạm, Dạ Huyền đã biến mất.

Không phải né tránh. Không phải thân pháp bình thường.

Mà là *dịch chuyển* — như một bóng ma, như một ảo ảnh, hắn chui vào khe hở giữa hai luồng khí, luồn qua khe hẹp nhất của không gian, nơi không ai tưởng tượng nổi có thể tồn tại một lối thoát.

Cô Tồn trợn mắt.

“Tốc độ… không thể nào!”

Hộ Pháp nghiến răng.

“Không phải thân pháp! Là *Không Gian Ý Chí*! Hắn lĩnh ngộ rồi?!”

Dạ Huyền xuất hiện phía sau họ, cách xa hơn mười trượng, áo bào đen phất phơ, ánh mắt như băng.

Không nói. Không động.

Chỉ đứng đó — như một hố đen nuốt trọn ánh sáng, khiến không gian xung quanh trở nên nặng nề, ngột ngạt.

Tâm thần hai người đồng loạt rung lên.

Không phải do sức mạnh — mà do *ý chí*.

Dạ Huyền không còn là con mồi bị vây khốn.

Hắn đang *quan sát*.

Đang *tính toán*.

Đang chờ *kẻ thứ ba* ra tay.

Vì hắn biết — bẫy không bao giờ chỉ có hai người.

Phía sau lưng Cô Tồn và Hộ Pháp, trong bóng tối của rừng cổ thụ, có một hơi thở gần như vô hình. Không phải yếu — mà là *ẩn nấp hoàn hảo*. Một sát thủ chuyên ẩn mình trong tĩnh lặng, chờ khoảnh khắc đối phương mất cảnh giác, sẽ tung đòn chí mạng.

Dạ Huyền khẽ nhếch môi.

“Ra đi.”

Giọng hắn nhẹ như gió thoảng.

“Ngươi nấp sau *Âm Ảnh Thuật* của Ma Giáo, tưởng ta không biết?”

Không ai đáp.

Nhưng lá cây phía xa khẽ lay.

Một bóng đen mỏng như giấy, dính vào thân cây, trượt dọc theo thân rễ, không để lại dấu vết. Là *Hắc Ảnh*, một trong Thất Sát của Ma Giáo — sát thủ chuyên dùng âm ảnh và tinh thần mê hoặc để giết người. Hắn có thể đứng ngay trước mặt ngươi, mà ngươi vẫn không cảm nhận được.

Dạ Huyền nhắm mắt.

Toàn thân hắn bỗng dâng lên một luồng khí lạnh thấu xương.

Không phải chân khí. Không phải linh lực.

Mà là *Tâm Ma Kiếm Ý* — kiếm ý được nuôi dưỡng từ vạn lần sát phạt, từ máu và nước mắt, từ những đêm dài thức trắng giữa điên cuồng và tỉnh táo.

“Ầm!”

Một đạo kiếm khí vô hình bắn ra — không nhắm vào ai, mà chém ngang không trung, cắt ngang chính *bóng tối*.

Lá cây bay tán loạn.

Một tiếng rên khẽ vang lên.

Bóng đen trên thân cây chợt rung lên, hiện hình — một người đàn ông mặc áo xám, mặt không biểu cảm, tay cầm một thanh đoản đao mỏng như lá tre. Máu từ vai hắn nhỏ xuống, rơi từng giọt trên mặt đất.

Hắc Ảnh bại — trong một chiêu.

Dạ Huyền mở mắt.

“Bẫy của các ngươi… quá dễ nhìn thấu.”

Cô Tồn biến sắc.

“Không thể! Hắc Ảnh là người vô hình! Làm sao…”

“Bởi vì các ngươi quá tự tin.”

Dạ Huyền bước lên một bước.

Mỗi bước đi, đất nứt.

“Các ngươi cho rằng, cứ phối hợp ba người, ẩn một, lộ hai, là ta sẽ hoảng loạn, phân tâm, để Hắc Ảnh dễ dàng ra tay?”

Hắn cười khẽ.

“Nhưng các ngươi quên mất… ta từng là *Sát Thần* của Thiên Uyển.”

“Ta giết người… bằng *cảm giác*.”

Hộ Pháp hét lên, lao tới lần nữa, quyền phong như bão táp.

Cô Tồn thì lui về, tay kết ấn, chuẩn bị thi triển một thức cấm kỵ.

Hắc Ảnh — dù bị thương — vẫn không lùi, thân hình lại tan vào bóng tối.

Ba người phối hợp hoàn hảo.

Nhưng Dạ Huyền không sợ.

Hắn giơ tay phải lên — lòng bàn tay hướng lên trời.

Một đạo kiếm khí từ hư không ngưng tụ, không phải do hắn triệu hồi — mà như *từ trong tim hắn trỗi dậy*.

Kiếm khí màu tím đen, uốn lượn như rắn, mang theo tiếng rít của vạn hồn ma gào thét.

“Kiếm… của ta.”

“Không cần rút kiếm.”

“Chỉ cần… *muốn*.”

Cô Tồn đột nhiên cảm thấy tim đập loạn.

Không phải sợ — mà là *bản năng sinh tồn* đang gào thét.

“Lui!”

Cô hét lên — nhưng đã muộn.

Dạ Huyền vung tay — kiếm khí bắn ra, không theo đường thẳng, mà *cong theo ý niệm*, quét ngang không trung, cắt đứt cả không gian.

Hộ Pháp — mất cánh tay trái.

Hắc Ảnh — bị kiếm khí xuyên qua ngực, từ bóng tối bật ra, rơi xuống như một con rối đứt dây.

Cô Tồn — bị chấn thương thần hồn, lùi lại bảy bước, miệng phun máu.

Ba người — bại trong một chiêu.

Dạ Huyền bước tới, từng bước nặng nề như bước trên tim họ.

“Bẫy của các ngươi…”

“Chỉ khiến ta… *tỉnh táo hơn*.”

Bỗng nhiên, từ sâu trong rừng, một tiếng cười vang lên.

Lạnh. Vô cảm. Như băng phủ trên linh hồn.

“Rất tốt…”

“Quả nhiên… không hổ danh là Dạ Huyền.”

Một bóng người từ từ bước ra — áo trắng, tóc đen, mặt như ngọc, môi mỉm cười.

Nhưng ánh mắt — lại như vực sâu không đáy.

Dạ Huyền dừng bước.

Thần sắc lần đầu tiên trở nên nghiêm trọng.

“Ngươi…”

Người kia khẽ cúi đầu.

“Ta đợi ngươi… đã lâu.”

“Bẫy thật sự… giờ mới bắt đầu.”

Kinh dị Thám tử Kaito Trinh thám