Chương 9: Khám Phá Tông Môn Cổ Xưa
Trời đang dần chuyển sang màu xám, những đám mây dày đặc che khuất ánh nắng mặt trời. Không khí trở nên nặng nề, như thể đang đợi chờ một điều gì đó lớn lao sắp xảy ra. Trong bối cảnh như vậy, một nhóm người đang di chuyển qua rừng sâu, hướng tới một nơi được gọi là Tông Môn Cổ Xưa.
Đứng đầu nhóm là một chàng trai trẻ, với mái tóc đen và đôi mắt sắc sảo. Anh ta mặc một bộ trang phục đơn giản nhưng mang một khí thế tự tin, dứt khoát. Đó là Lâm Phong, một người đã được biết đến với tài năng và sức mạnh phi thường của mình.
Lâm Phong đã nghe nói về Tông Môn Cổ Xưa từ lâu, một nơi được cho là chứa đựng nhiều bí mật và sức mạnh cổ xưa. Anh ta quyết định khám phá nơi này, không chỉ để tìm kiếm sức mạnh mà còn để hiểu rõ hơn về lịch sử và văn hóa của thế giới này.
Khi họ đi sâu vào rừng, không khí trở nên càng lúc càng nặng nề. Những cây cối lớn và cổ thụ che khuất ánh sáng, tạo nên một bầu không khí u ám và bí ẩn. Lâm Phong và nhóm của anh ta phải sử dụng kiếm và các kỹ năng của mình để vượt qua những chướng ngại vật trên đường đi.
Sau nhiều giờ đồng hồ đi bộ, họ终于 đến được trước cửa của Tông Môn Cổ Xưa. Đó là một tòa kiến trúc khổng lồ, với những bức tường cao vút và những cánh cổng lớn được chạm khắc bởi những hình tượng cổ xưa.
Lâm Phong cảm thấy một luồng sức mạnh cổ xưa phát ra từ trong tòa kiến trúc này. Anh ta có thể cảm nhận được rằng, nơi này chứa đựng nhiều bí mật và sức mạnh mà anh ta chưa từng biết đến.
“Chúng ta đã đến nơi,” Lâm Phong nói, giọng nói của anh ta đầy sự tự tin và hào hứng. “Hãy chuẩn bị tinh thần và thể lực, chúng ta sẽ khám phá Tông Môn Cổ Xưa ngay bây giờ.”
Nhóm của Lâm Phong gật đầu, họ cũng cảm thấy được sự phấn khích và hào hứng khi đứng trước cửa của Tông Môn Cổ Xưa. Họ biết rằng, đây sẽ là một cuộc phiêu lưu đầy thử thách và nguy hiểm, nhưng họ cũng tin rằng, với sự lãnh đạo của Lâm Phong, họ sẽ có thể vượt qua mọi khó khăn.
Lâm Phong bước lên phía trước, anh ta đặt tay lên cánh cổng lớn và đẩy nó mở. Một luồng ánh sáng chói chang phát ra từ trong tòa kiến trúc, làm cho nhóm của anh ta phải che mắt.
Khi ánh sáng dần dần giảm đi, họ nhìn thấy một không gian rộng lớn và hoành tráng. Đó là một đại sảnh, với những cột trụ cao vút và những bức tường được trang trí bởi những hình tượng cổ xưa.
Ở giữa đại sảnh, có một bức tượng khổng lồ của một vị thần cổ xưa. Bức tượng được làm bằng đá cẩm thạch, với những chi tiết được chạm khắc một cách tinh tế và đẹp mắt.
Lâm Phong và nhóm của anh ta nhìn thấy bức tượng, họ cảm thấy được sự kính trọng và tôn kính. Họ biết rằng, đây là một vị thần cổ xưa, người đã được tôn thờ và kính trọng bởi nhiều thế hệ.
“Đây là Tông Môn Cổ Xưa,” Lâm Phong nói, giọng nói của anh ta đầy sự kính trọng. “Nơi này chứa đựng nhiều bí mật và sức mạnh cổ xưa. Hãy cùng tôi khám phá và tìm hiểu về lịch sử và văn hóa của thế giới này.”
Nhóm của Lâm Phong gật đầu, họ cũng cảm thấy được sự hào hứng và phấn khích khi đứng trước bức tượng của vị thần cổ xưa. Họ biết rằng, đây sẽ là một cuộc phiêu lưu đầy thú vị và hấp dẫn, và họ sẵn sàng để khám phá và tìm hiểu về mọi thứ.
Lâm Phong bước lên phía trước, anh ta bắt đầu khám phá đại sảnh và tìm hiểu về những bí mật và sức mạnh cổ xưa. Anh ta biết rằng, nơi này chứa đựng nhiều điều thú vị và hấp dẫn, và anh ta sẵn sàng để khám phá và tìm hiểu về mọi thứ.
Khi họ đi sâu vào đại sảnh, họ bắt đầu thấy được những hình tượng và chữ viết cổ xưa. Những hình tượng và chữ viết này được chạm khắc trên những bức tường và những cột trụ, và chúng chứa đựng nhiều thông tin và bí mật về lịch sử và văn hóa của thế giới này.
Lâm Phong và nhóm của anh ta nhìn thấy những hình tượng và chữ viết này, họ cảm thấy được sự thú vị và hấp dẫn. Họ biết rằng, đây là những thông tin và bí mật quan trọng, và họ sẵn sàng để tìm hiểu và khám phá về mọi thứ.
“Đây là những hình tượng và chữ viết cổ xưa,” Lâm Phong nói, giọng nói của anh ta đầy sự hào hứng. “Hãy cùng tôi tìm hiểu và khám phá về những thông tin và bí mật này.”
Nhóm của Lâm Phong gật đầu, họ cũng cảm thấy được sự hào hứng và phấn khích khi nhìn thấy những hình tượng và chữ viết cổ xưa. Họ biết rằng, đây sẽ là một cuộc phiêu lưu đầy thú vị và hấp dẫn, và họ sẵn sàng để khám phá và tìm hiểu về mọi thứ.
Lâm Phong và nhóm của anh ta bắt đầu tìm hiểu và khám phá về những hình tượng và chữ viết cổ xưa. Họ biết rằng, đây là những thông tin và bí mật quan trọng, và họ sẵn sàng để tìm hiểu và khám phá về mọi thứ.
Khi họ đi sâu vào đại sảnh, họ bắt đầu thấy được những cánh cửa và những hành lang. Những cánh cửa và hành lang này dẫn đến những nơi khác nhau trong Tông Môn Cổ Xưa, và chúng chứa đựng nhiều bí mật và sức mạnh cổ xưa.
Lâm Phong và nhóm của anh ta nhìn thấy những cánh cửa và hành lang này, họ cảm thấy được sự thú vị và hấp dẫn. Họ biết rằng, đây là những nơi quan trọng, và họ sẵn sàng để khám phá và tìm hiểu về mọi thứ.
“Hãy cùng tôi khám phá và tìm hiểu về những nơi này,” Lâm Phong nói, giọng nói của anh ta đầy sự hào hứng. “Chúng ta sẽ thấy được nhiều điều thú vị và hấp dẫn.”
Nhóm của Lâm Phong gật đầu, họ cũng cảm thấy được sự hào hứng và phấn khích khi nhìn thấy những cánh cửa và hành lang. Họ biết rằng, đây sẽ là một cuộc phiêu lưu đầy thú vị và hấp dẫn, và họ sẵn sàng để khám phá và tìm hiểu về mọi thứ.
Lâm Phong và nhóm của anh ta bắt đầu khám phá và tìm hiểu về những cánh cửa và hành lang. Họ biết rằng, đây là những nơi quan trọng, và họ sẵn sàng để tìm hiểu và khám phá về mọi thứ.
Khi họ đi sâu vào Tông Môn Cổ Xưa, họ bắt đầu thấy được nhiều điều thú vị và hấp dẫn. Họ thấy được những hình tượng và chữ viết cổ xưa, những cánh cửa và hành lang, và nhiều điều khác nữa.
Lâm Phong và nhóm của anh ta cảm thấy được sự thú vị và hấp dẫn khi nhìn thấy những điều này. Họ biết rằng, đây là một cuộc phiêu lưu đầy thú vị và hấp dẫn, và họ sẵn sàng để khám phá và tìm hiểu về mọi thứ.
“Chúng ta đã thấy được nhiều điều thú vị và hấp dẫn,” Lâm Phong nói, giọng nói của anh ta đầy sự hào hứng. “Hãy cùng tôi tiếp tục khám phá và tìm hiểu về Tông Môn Cổ Xưa.”
Nhóm của Lâm Phong gật đầu, họ cũng cảm thấy được sự hào hứng và phấn khích khi nhìn thấy những điều thú vị và hấp dẫn. Họ biết rằng, đây sẽ là một cuộc phiêu lưu đầy thú vị và hấp dẫn, và họ sẵn sàng để khám phá và tìm hiểu về mọi thứ.
Lâm Phong và nhóm của anh ta tiếp tục khám phá và tìm hiểu về Tông Môn Cổ Xưa. Họ biết rằng, đây là một nơi quan trọng, và họ sẵn sàng để tìm hiểu và khám phá về mọi thứ.
Những bước chân vang lên trong hành lang tối, tiếng vọng như xé toang không gian tĩnh mịch hàng nghìn năm. Lâm Phong đưa tay chạm vào bức tường đá lạnh giá, những đường vân cổ xưa dưới ngón tay như đang thổn thức kể về quá khứ huy hoàng. “Các ngươi có nghe thấy không?” Hắn đột nhiên dừng bước, ánh mắt sắc bén nhìn về phía cuối hành lang tối đen như mực.
Một làn khí tức cổ lão hòa quyện với linh khí nồng đặc ùa tới mặt, khiến toàn thân mọi người run lên. Tiểu Dao khẽ rùng mình, nắm chặt vạt áo Lâm Phong: “Tự nhiên cảm thấy… sợ hãi.” Trong bóng tối như có vô số con mắt vô hình đang dõi theo, mỗi hơi thở đều trở nên nặng nề.
Đột nhiên, những bức phù văn trên vách đá bắt đầu phát sáng, ánh sáng màu xanh lục kỳ dị chiếu rọi lên khuôn mặt mọi người. Một cánh cổng đá khổng lồ từ từ hiện ra, trên đó khắc đầy các tinh tú kỳ ảo, giữa các vì sao có một cái hố đen xoáy sâu hoắm. “Đây là…” Lâm Phong trừng mắt kinh ngạc, “Truyền tống trận của Cổ tông!”
Ánh sáng xanh lục từ phù văn nhấp nháy như hơi thở của một sinh vật sống, từng nhịp một lan tỏa, khiến không khí xung quanh dâng lên thứ áp lực vô hình, nặng trĩu đến nghẹt thở. Cánh cổng đá không mở ra bằng tiếng động ầm ầm như sấm sét, mà im lặng, chậm rãi trượt sang hai bên như thể được điều khiển bởi một ý chí cổ xưa, ngủ say hàng ngàn năm vừa tỉnh giấc. Gió lạnh từ khe hở tuôn ra, mang theo mùi tro tàn và kim loại gỉ sét – thứ mùi của thời gian bị chôn vùi.
Lâm Phong không nhúc nhích. Dù trong tay đã siết chặt trường kiếm, thân hình anh vẫn như đóng băng giữa khoảnh khắc giao thoa giữa hiện tại và cõi mộng tưởng. Trong mắt anh, cái hố đen giữa các vì sao trên cổng không đơn thuần là một họa tiết – nó *nhìn lại*. Một cảm giác tê buốt chạy dọc sống lưng, như có sợi tơ vô hình quấn quanh tâm trí, kéo anh vào một nơi sâu thẳm hơn cả bóng tối.
“Đừng… nhìn thẳng vào nó,” giọng nói khàn khàn vang lên từ phía sau – là Lão Chu, người luôn im lặng, giờ đây mặt mày tái mét, tay run rẩy chỉ về phía hố đen. “Đó không phải là trận pháp bình thường… Đó là *Cổ Môn*, nơi giam giữ thứ mà xưa kia các vị tiên cũng phải phong ấn.”
Tiểu Dao lùi lại nửa bước, hơi thở gấp gáp. “Anh Lâm… chúng ta không nên vào. Em cảm thấy… có ai đó đang gọi tên mình. Trong đầu… có tiếng thì thầm…”
Lâm Phong khẽ nghiêng đầu. Anh cũng nghe thấy. Không phải bằng tai, mà từ sâu trong thức tỉnh của thần hồn – một giọng nữ, nhẹ nhàng, u uẩn, như gió thoảng qua rừng trúc, thì thầm: *“Người có huyết mạch… hãy bước vào… trở về nhà…”*
Anh nhíu mày. Huyết mạch? Từ nào? Anh chưa bao giờ nghe cha mẹ mình nhắc đến dòng họ hay tổ tiên gì cả. Nhưng trái tim lại đập nhanh một cách bất thường, như thể thứ gì đó trong huyết quản đang *thức tỉnh*.
“Các ngươi lui lại,” Lâm Phong nói, giọng trầm nhưng dứt khoát. “Tôi vào trước.”
“Ngươi điên rồi!” Tuyết Nhi quát lên, ánh mắt chớp nhoáng lo âu. “Cái cổng kia… rõ ràng là bẫy! Có thể là ảo ảnh, có thể là cửa dẫn đến Cửu U!”
“Hoặc cũng có thể,” Lâm Phong nhìn thẳng vào hố đen đang xoáy chậm, “là nơi duy nhất cho ta câu trả lời về thân thế mình.”
Anh bước tới. Mỗi bước chân dẫm lên nền đá là một tiếng vang nhỏ, nhưng trong không gian im lặng đến rợn người, nó lại như tiếng chuông báo tử. Khi cách cổng chưa đầy ba bước, bỗng dưng những vì sao trên mặt cổng bùng sáng, ánh sáng xanh chuyển sang đỏ thẫm, và từ trong hố đen, một luồng khí đen ngòm phun ra, cuộn thành hình người – không mặt, không mắt, chỉ có một thân ảnh mờ ảo, tay giơ lên, như đang *chào đón*… hay *bắt giữ*.
“Người mang dấu ấn… đã quay lại,” giọng nói vang lên, không phát ra từ miệng mà từ chính không khí, vang vọng trong xương cốt. “Nhưng… ngươi có đủ tư cách không?”
Lâm Phong dừng lại. Lông tay dựng đứng. Dấu ấn? Trên cổ tay trái anh, nơi luôn che giấu dưới tay áo, một vết bớt hình ngôi sao năm cánh bỗng ấm lên, rỉ máu.
Tiểu Dao hét lên. Tuyết Nhi rút kiếm. Lão Chu quỳ xuống, run rẩy như gặp phải tổ tiên.
Còn Lâm Phong – anh mỉm cười, lạnh lùng, kiên định – rồi bước tiếp.
Chân anh chạm vào vạch sáng đỏ quanh cổng.
Không gian vỡ vụn.
Không gian vỡ vụn như thủy tinh bị ném xuống sàn đá, từng mảnh vụn lấp lánh trong ánh sáng đỏ rực. Lâm Phong cảm thấy bản thân đang bước qua một tấm gương bị vỡ, mỗi bước chân đều tạo ra một âm thanh giống như tiếng kính vỡ. Anh không thấy được gì trước mặt, chỉ có cảm giác như đang bị kéo vào một chiếc ống dẫn hẹp, áp lực không khí ép chặt vào người.
Tuyết Nhi và Tiểu Dao hét lên, giọng họ bị kéo dài như băng được播放 ngược. Lão Chu vẫn quỳ trên sàn, mắt nhắm chặt như đang cầu nguyện. Lâm Phong không biết họ có theo được mình không, nhưng anh cảm thấy có một lực gì đó đang kéo họ lại, không cho phép họ bước qua vạch sáng đỏ.
Áp lực không khí tăng lên, làm cho tai Lâm Phong bị ù. Anh cảm thấy như đang bị ép chặt vào một chiếc áo giáp quá nhỏ, từng bộ phận của cơ thể đều bị co lại. Dấu ấn trên cổ tay trái anh vẫn ấm lên, rỉ máu, như đang cố gắng nói với anh một điều gì đó.
Đột nhiên, không gian vỡ vụn lại重新 hợp nhất, như thủy tinh bị vỡ đã được dán lại. Lâm Phong thấy mình đang đứng trong một không gian rộng lớn, trần cao như một tòa tháp. Sàn dưới chân anh làm bằng đá cẩm thạch đen, phản chiếu ánh sáng của hàng ngàn ngọn nến đỏ đang treo trên tường.
Tuyết Nhi và Tiểu Dao đứng cạnh anh, họ nhìn xung quanh với sự kinh ngạc. Lão Chu vẫn quỳ trên sàn, mắt vẫn nhắm chặt. Lâm Phong không thấy gì khác ngoài những ngọn nến đỏ và bóng tối. Không có cửa, không có lối thoát. Chỉ có một tiếng nói vang vọng trong không gian này, tiếng nói mà anh đã nghe thấy trước đó.
“Người mang dấu ấn… đã quay lại,” tiếng nói vang lên. “Nhưng… ngươi có đủ tư cách không?”
Lâm Phong nhìn xuống dấu ấn trên cổ tay trái, nó vẫn ấm lên, rỉ máu. Anh biết mình phải trả lời câu hỏi này, nhưng anh không biết câu trả lời là gì. Anh chỉ biết một điều, anh sẽ phải đối mặt với thử thách tiếp theo, và nó sẽ quyết định số phận của anh.