Cỡ chữ:
Màu nền:

Bóc Trần Màn Kịch Đen Tối Của Kẻ Đứng Sau

Tác giả: Đại Thần Quay Tay Ra Truyện Đăng lúc: 14:54 29/03/2026 Lượt đọc: 8378

Chương 24: Hé Lộ Âm Mưu Tối Cao

Đêm khuya tại Thiên Cực Tông.

Gió lạnh thổi qua vách đá dựng đứng, mang theo hơi thở của mùa đông sắp tới. Những tán lá cổ thụ trong sân sau điện chính đung đưa, in bóng đen kỳ quái lên mặt đá hoa cương phủ đầy rêu phong.

Linh Khí trong không khí đặc quánh đến mức gần như hóa lỏng, từng làn sương mù bạc quyện lấy mái ngói cong vút của các điện đài, như tấm màn che giấu những bí mật ngàn năm.

Giữa đại điện trống trải, một bóng đen lặng lẽ quỳ gối.

Áo bào đen hòa làm một với bóng tối, chỉ có đôi mắt sáng rực như sao Bắc Đẩu giữa đêm đông.

“Bẩm chưởng môn, tất cả đã sắp đặt xong.”

Giọng nói trầm khàn vang lên, phá vỡ sự tĩnh mịch. Từng âm tiết vang vọng dưới mái vòm cao vút, mang theo sự tôn kính và run sợ.

Phía trên bậc thang chín bậc, một thân ảnh thon dài dựa vào ngai vàng làm từ Huyền Thiết Tinh.

Ánh trăng lạnh lẽo xuyên qua cửa sổ lớn, khẽ soi rõ nửa khuôn mặt kiên nghị của người đó. Đôi mắt sâu thẳm như vũ trụ, ẩn chứa sự thông thái và toan tính khiến người ta không thể đoán định.

“Lão phu đã chờ đợi thời khắc này… đã ba trăm năm rồi.”

Giọng nói trầm ấm vang lên, mỗi chữ như được mài giũa qua ngàn năm băng giá.

Ngón tay thon dài khẽ gõ nhẹ lên thành ghế, âm thanh lạnh lùng vang lên trong đại điện.

“Bọn họ… thực sự tin tưởng tuyệt đối vào ‘Thiên Cực Bảo Điển’ đó sao?”

Ánh mắt của người quỳ rạp xuống đất thoáng chút dao động. Hắn biết, mỗi một câu hỏi từ chưởng môn đều là một lần thử thách.

“Dạ… theo những gì hạ thần mai phục, bảy đại tông môn đã hoàn toàn tin tưởng. Bọn họ cho rằng Bảo Điển là chìa khóa mở ra Cửu Thiên Huyền Môn.”

Một nụ cười lạnh lẽo nở trên môi chưởng môn.

“Tốt lắm. Tham vọng… luôn là liều thuốc độc ngọt ngào nhất.”

Đứng dậy, áo bào tím nhẹ nhàng bay trong gió đêm. Từng bước chân chậm rãi đi xuống bậc thang, âm thanh vang vọng như tiếng chuông khải hoàn.

“Ngươi có biết… vì sao lão phu phải bỏ ra ba trăm năm để bày ra cục diện này?”

Người quỳ im lặng, không dám thở mạnh. Hắn hiểu rõ, đây không phải là câu hỏi cần trả lời.

“Bởi vì… chỉ có để bọn họ tự nguyện hiến ra linh hồn, huyết mạch mới có thể khơi thông Cổ Huyết Trấn Ma Trận.”

Ánh mắt chưởng môn đột nhiên trở nắc sắc bén, như thanh kiếm phá đêm.

“Ta cần bảy vị tông chủ đỉnh phong… dùng chính linh hồn của họ làm ngọn đuốc, dùng huyết mạch nghìn năm của tông môn làm dây dẫn.”

Gió đêm thổi qua, thổi bay ngọn nến trong đại điện. Bóng tối bao trùm lấy hai người, chỉ còn lại đôi mắt sáng rực của chưởng môn.

“Chờ đến lúc trăng máu lên cao… ta sẽ cho bọn họ biết, thế nào là âm mưu thực sự.”

Tiếng cười lạnh lùng vang lên trong bóng tối.

“Thiên Cực Bảo Điển? Chỉ là mồi nhử ta bày ra cho lũ chuột nhắt tham lam đó thôi.”

Đột nhiên, một tiếng sét vang trời.

Ánh chớp xé toạc màn đêm, trong nháy mắt chiếu sáng khuôn mặt lạnh lùng của chưởng môn.

“Ngươi… cũng muốn giống bọn họ sao?”

Người quỳ run lên, trán đập xuống đá hoa lạnh.

“Hạ thần không dám! Hạ thần chỉ là con chó trung thành của chưởng môn!”

Ánh mắt chưởng môn dần dịu lại, nhưng sự uy nghiêm vẫn không hề giảm bớt.

“Đứng dậy đi. Ngươi còn có việc phải làm.”

Vẫy tay, một viên ngọc bội đen nhánh bay về phía người kia.

“Cầm lấy vật này, đi đến Huyết Tế Đàn. Đợi lệnh của ta.”

Ngọc bội tỏa ra ánh sáng âm u, trên đó khắc đầy phù văn cổ xưa. Chỉ cần chạm vào đã cảm nhận được linh lực kinh khủng.

“Vâng!”

Bóng đen lui xuống, nhanh chóng hòa vào màn đêm.

Chưởng môn đứng một mình trong đại điện trống trải, ánh mắt đăm chiêu nhìn ra xa.

“Ba trăm năm… cuối cùng cũng đến ngày này.”

Giọng nói khẽ vang lên, mang theo sự mệt mỏi nghìn năm và sự phấn khích khó tả.

“Lão bạn cũ… ngươi trấn áp ta nơi đây đã lâu như vậy, cũng đến lúc nên nhường chỗ rồi.”

Bàn tay chưởng môn chậm rãi nắm chặt, không gian xung quanh bỗng chốc vặn vẹo.

Linh lực cuồng bạo như thủy triều dâng trào, khiến những ngọn nến còn sót lại trong điện đều tắt ngấm.

Chỉ còn lại ánh trăng lạnh lẽo, chiếu rọi lên thân ảnh cô độc.

Đột nhiên, một giọng nói lạnh lùng vang lên sau lưng.

“Thì ra… đây mới là sự thật sao?”

Chưởng môn khẽ giật mình, nhưng nhanh chóng lấy lại bình tĩnh. Không cần quay đầu lại, hắn đã biết người đến là ai.

“Vân nhi… ngươi đến làm gì ở đây?”

Thanh âm dịu dàng, nhưng ẩn chứa sát cơ.

Một thân ảnh mảnh mai từ trong bóng tối bước ra. Ánh trăng chiếu rọi lên khuôn mặt tuyệt mỹ nhưng tái nhợt.

“Sư phụ… vì sao người lại làm vậy?”

Đôi mắt trong veo tràn ngập nước mắt, nhưng ánh mắt lại kiên định lạ thường.

“Bảy đại tông môn kia… rốt cuộc có biết sự thật không?”

Chưởng môn thở dài, quay người lại. Ánh mắt phức tạp nhìn đệ tử ruột của mình.

“Ngươi… vốn không nên biết chuyện này.”

Tay áo vung lên, một đạo linh lực vô hình bao phủ toàn bộ đại điện.

“Đáng tiếc… ngươi đã tự tìm đến cái chết.”

Ánh mắt chưởng môn đột nhiên trở nắc lạnh lùng, không còn chút tình cảm nào.

Nhưng ngay tại thời khắc này, một thanh kiếm sáng chói đột nhiên từ trên trời giáng xuống.

Kiếm quang như điện, trực tiếp chém đứt linh lực của chưởng môn.

“Lão già họ Mộc! Ngươi dám động thủ với đệ tử của ta?”

Một tiếng hét vang lên, theo sau là một thân ảnh cao lớn rơi xuống giữa hai người.

Áo bào xanh phấp phới, tóc dài tung bay. Trên tay cầm một thanh trường kiếm tỏa sáng lấp lánh.

Chưởng môn nhíu mày, ánh mắt lần đầu tiên trở nắc ngưng trọng.

“Thanh Vân lão nhi… ngươi vẫn còn sống sao?”

Tiếng cười to vang lên, chấn động cả đại điện.

“Ngươi chưa chết, ta sao có thể yên nghỉ được?”

Thanh Vân Chân Nhân xoay người, đưa đệ tử gái che sau lưng.

“Vân nhi, lui lại phía sau. Hôm nay sư phụ sẽ cho lão già này biết, dám lừa gạt toàn bộ tu chân giới sẽ phải trả giá đắt như thế nào!”

Kiếm trong tay chấn động, kiếm ý sắc bén như muốn xé toạc bầu trời đêm.

Chưởng môn lạnh lùng nhìn cảnh này, khóe miệng khẽ nhếch lên.

“Chỉ bằng một mình ngươi… cũng dám đến đây sao?”

Tay áo vung lên, vô số phù văn đen hiện ra trong không trung.

“Vậy thì… đều ở lại đây đi!”

Âm thanh vừa dứt, linh lực cuồng bạo ào ạt tuôn ra.

Cả tòa đại điện bắt đầu run rẩy dữ dội, như thể có thứ gì đó kinh khủng sắp thức tỉnh.

Thanh Vân Chân Nhân ánh mắt ngưng trọng, kiếm trong tay bỗng sáng rực.

“Vân nhi! Phá trận! Ta đến ngăn hắn!”

Nhưng ngay lúc này, một giọng nói bí ẩn vang lên từ bốn phía.

“Đã muộn rồi… Cổ Huyết Trấn Ma Trận đã khởi động.”

Từ dưới nền đá, vô số văn lộ máu đỏ tươi dần hiện ra.

Mùi máu tanh nồng nặc lan tỏa khắp không gian.

Chưởng môn cười to, thân hình dần bay lên không.

“Đến rồi… thời khắc ta chờ đợi ba trăm năm cuối cùng cũng đến rồi!”

Ánh mắt điên cuồng, hoàn toàn khác với vẻ ngoài bình thường.

“Tất cả mọi người… đều trở thành chất dinh dưỡng cho sự thức tỉnh của ta đi!”

Linh lực cuồng bạo ập xuống, như thiên la địa võng.

Thanh Vân Chân Nhân nghiến răng, kiếm trong tay bỗng bùng cháy.

“Vân nhi! Theo sát ta!”

Kiếm quang như rồng, thẳng tiến về phía chưởng môn.

Nhưng vào lúc này…

Một bàn tay lớn đột nhiên từ dưới nền đá xuyên lên, nắm chặt lấy chân Thanh Vân Chân Nhân.

“Cái gì?!”

Trong nháy mắt, máu tươi bắn tung tóe.

Tiếng cười điên cuồng của chưởng môn vang vọng khắp đại điện.

“Ha ha ha… đã bảo mà, ngươi đến cũng vô ích thôi!”

Vân nhi thét lên, vung kiếm chém về phía bàn tay.

Nhưng kiếm quang vừa chạm vào đã bị hấp thu sạch sẽ.

“Đây là… Cổ Ma Chi Thủ?!”

Thanh Vân Chân Nhân mặt mày tái nhợt, trong mắt lần đầu tiên lộ ra vẻ tuyệt vọng.

“Không sai… chính là thứ đã từng một tay diệt tiên giới!”

Chưởng môn từ từ hạ xuống, đứng trên bàn tay khổng lồ.

“Bây giờ… các ngươi hiểu được sự chênh lệch rồi chứ?”

Ánh mắt lạnh lùng quét qua hai người, như nhìn xác chết.

“Nhưng trước khi chết, ta có thể cho các ngươi biết một bí mật…”

Khóe miệng khẽ nhếch, nụ cười tà ác.

“Thiên Cực Bảo Điển mà các ngươi tranh giành… kỳ thực chỉ là nửa phần dưới của Ma Giới Công Pháp.”

Lời vừa dứt, cả đại điện chấn động dữ dội.

Từ dưới nền đá, vô số bóng đen dần hiện ra.

“Còn nửa phần trên… chính là ở nơi này!”

Chưởng môn giơ tay lên, một quyển sách đen hiện ra.

Trên bìa sách, ba chữ máu tươi lấp lánh.

Ma Tôn Điển.

Vân nhi đứng hình, trong mắt tràn ngập khó tin.

“Thì ra… tất cả chỉ là âm mưu của ngươi?”

Chưởng môn cười khẽ, gật đầu.

“Đúng vậy. Từ ba trăm năm trước, ta đã bắt đầu bày ra cục diện này.”

“Cho các ngươi Bảo Điển, dẫn dụ bảy đại tông môn tranh đấu, tất cả đều là để…”

Giọng nói đột nhiên dừng lại, ánh mắt trở nắc điên cuồng.

“Để ta có đủ linh huyết, hoàn thành Ma Tôn Điển!”

Thanh âm vang vọng, chấn động cả tòa đại điện.

Bên ngoài cửa sổ, trăng máu dần lên cao.

Ánh đỏ máu chiếu rọi vào đại điện, khiến cảnh tượng càng thêm quỷ dị.

Thanh Vân Chân Nhân nghiến răng, đột nhiên vung kiếm chém đứt chân mình.

Máu tươi bắn tung tóe, nhưng hắn không hề nhăn mặt.

“Vân nhi! Chạy đi! Tìm sư tổ!”

Nhưng vừa dứt lời, một đạo linh lực đen kịt đã bao phủ lấy hắn.

“Đã bảo rồi… đã muộn rồi.”

Chưởng môn lắc đầu, ánh mắt lạnh lùng.

“Tất cả mọi người… đều phải ở lại đây.”

Tay áo vung lên, vô số hắc ảnh từ dưới nền đá ùa ra.

Tiếng cười điên cuồng vang vọng khắp không gian.

“Ha ha ha… rốt cuộc ta mới là kẻ thắng cuộc!”

Nhưng vào lúc này…

Một đạo kiếm quang chói lọi đột nhiên từ trên trời giáng xuống.

Trực tiếp chém đứt linh lực đen kịt.

Một giọng nói lạnh lùng vang lên.

“Lão già họ Mộc… ngươi vui mừng có hơi sớm rồi đấy.”

Tất cả mọi người đều ngẩng đầu nhìn lên.

Chỉ thấy một thân ảnh trắng muốt, đứng trên không trung.

Trong tay cầm một thanh trường kiếm sáng chói.

Ánh mắt lạnh lùng nhìn xuống, như thần tiên giáng thế.

Chưởng môn lần đầu tiên biến sắc.

“Ngươi là…?”

Người đến khẽ mỉm cười, kiếm trong tay chỉ thẳng.

“Đến lấy mạng ngươi đây.”

Kiếm quang lóe lên, hướng thẳng về phía chưởng môn.

Âm mưu tối cao, rốt cuộc mới chỉ vừa hé mở…

Kiếm quang xé toạc không khí, mang theo tiếng rít sắc lạnh như gió đông băng giá, chém thẳng vào luồng linh lực hắc ám đang bao trùm lấy toàn bộ quảng trường. Không gian như vỡ vụn, từng mảnh vỡ linh khí văng ra tứ phía, khiến mặt đất nứt toác như mạng nhện. Chưởng môn Mộc Thiên Tông không kịp phản ứng, vội vàng giơ tay phải lên, hét lớn một tiếng: “Chặn!”, lập tức một bức tường linh lực dày đặc hiện ra giữa không trung — nhưng chỉ trong chớp mắt, nó nổ tung như pha lê bị đập vỡ bởi búa tạ.

Hắn lùi lại ba bước, ngực phập phồng dữ dội, khóe miệng rỉ máu. Đôi mắt trừng trừng nhìn người áo trắng kia, run rẩy kinh hãi. “Ngươi… không thể nào! Người của Thiên Kiếm Các đã tuyệt tích hơn trăm năm! Làm sao… làm sao ngươi còn sống?!”

Người áo trắng không đáp. Chỉ khẽ vung kiếm, một đạo kiếm ấn hình tròn từ từ hiện lên sau lưng, như mặt trăng giữa đêm sâu, tỏa ra ánh sáng thuần khiết, áp chế mọi tà khí. Mười hai vì sao nhỏ hơn hiện ra quanh kiếm ấn, xoay chuyển theo quỹ đạo thần bí — đó là **Thiên Tinh Kiếm Trận**, truyền thuyết xưa kia từng tiêu diệt cả một tông phái tà đạo trong một đêm.

Dưới đất, Mộc Linh Nhi — người vừa bị trói buộc bởi linh lực đen — bỗng nhiên cảm thấy một luồng ấm áp lan khắp cơ thể. Dây xích bắt đầu nứt vỡ. Nàng ngẩng đầu, nhìn lên bóng lưng kia, tim như ngừng đập. “Anh… anh ấy…”

Trong khoảnh khắc, ký ức ùa về. Mười năm trước, trong rừng trúc sau núi, một thiếu niên áo trắng, tay cầm kiếm gỗ, ngồi bên nàng, thì thầm: *“Đừng sợ, có tôi ở đây.”* Rồi sau đó, cả thôn bị diệt, nàng bị bắt đi, còn hắn — biến mất không một dấu vết.

Giờ đây, hắn trở lại. Không phải là thiếu niên yếu ớt năm xưa. Mà là một con quỷ trong áo thần tiên.

“Tại sao ngươi dám?” Giọng của người áo trắng vang lên, không lớn, nhưng như đâm thẳng vào tâm thần mỗi người có mặt. “Ngươi dùng máu của chính huyết mạch Mộc gia để mở **Cổng Vong Linh**, để triệu hồi **Hắc Đế** từ vực sâu? Ngươi không sợ thiên đạo trừng phạt sao?”

Chưởng môn cười điên cuồng, máu từ miệng tuôn ra thành dòng. “Thiên đạo? Ha! Thiên đạo đã bỏ rơi chúng ta từ khi nào rồi? Ngươi biết gì về ba trăm năm bị áp bức, bị coi là dòng họ ô uế? Ta sẽ dùng Hắc Đế, hủy diệt toàn bộ Tu Chân Giới, lập ra một thế giới mới — nơi mà kẻ như ta… mới là chúa tể!”

“Vậy thì,” người áo trắng khép hờ mắt, kiếm trong tay bỗng nhiên rung mạnh, “ta sẽ là thanh kiếm chấm dứt mộng tưởng điên cuồng của ngươi.”

Hắn giáng kiếm xuống.

Không một tiếng động.

Chỉ có một vệt sáng dài như xé toạc trời đất.

Mọi người chỉ thấy ánh sáng tràn ngập, rồi một tiếng nổ kinh thiên động địa vang lên. Mộc Thiên Tông — sụp đổ từng phần. Cột trụ nứt vỡ, linh trận vỡ tan, những bóng đen bị giam cầm trong cột sáng bắt đầu gào thét, giãy giụa như muốn thoát ra.

Nhưng giữa hỗn loạn, Mộc Linh Nhi bỗng thấy một bóng đen khác — nhỏ hơn — lẻn ra từ phía sau điện thờ chính. Một đứa trẻ, khoảng mười hai tuổi, mặt tái nhợt, mắt không có lòng đen, tay cầm một chiếc hộp đá đen tuyền, khắc đầy phù văn cổ xưa.

Nó thì thầm, giọng như từ dưới lòng đất vọng lên:
“Ngài Hắc Đế… con đã tìm thấy Người…”

Người áo trắng biến sắc. “Không! Cổng chưa bị phá, nhưng nghi lễ đã bắt đầu từ bên trong…!”

Hắn liếc nhanh xuống Mộc Linh Nhi — ánh mắt đau đáu, như muốn nói điều gì. Nhưng không còn thời gian.

Một luồng khí lạnh thấu xương bắt đầu lan ra từ chiếc hộp.

Bầu trời chuyển thành màu huyết sắc.

Và từ dưới lòng đất, một tiếng cười trầm đục, vang vọng qua ngàn năm, vang lên:
**“Cuối cùng… ta cũng trở lại.”**

Giật gân Kịch Tính Lâm Phong