Mặt trăng khuyết treo lơ lửng trên bầu trời đêm như một lưỡi liềm bằng bạc, ánh sáng mỏng manh rải xuống thung lũng Cổ Tuyền – nơi từng là thánh địa của một tông môn thất truyền từ thời Viễn Cổ. Gió lạnh lùa qua khe đá, cuốn theo những làn sương mỏng như lụa, bao phủ những phế tích rêu phong, những cột đá vỡ nát khắc đầy phù văn cổ xưa. Những ký tự ấy không còn ai đọc được, nhưng chúng vẫn còn sống – âm thầm phát ra một loại rung động vi tế, như tiếng thì thầm của thời gian.
Lục Trần đứng giữa đống gạch vụn, bàn chân dẫm lên một phiến đá hình tròn, mặt trên khắc họa bản đồ tinh không kỳ dị. Hơi thở của hắn chậm, đều, từng nhịp như chuông đồng gõ nhịp trong tâm thức. Mồ hôi lạnh lăn dọc sống lưng, dù không khí quanh hắn lạnh đến mức hơi nước ngưng tụ thành sương trắng. Trong tay phải, hắn nắm chặt một mảnh ngọc bích màu huyết dụ – vật mà hắn vừa đào lên từ dưới nền đá cổ.
Ngọc bích rung nhẹ. Không phải rung vì gió. Mà vì… nó đang gọi.
Tâm thần Lục Trần chìm dần vào một trạng thái kỳ lạ. Không phải nhập định. Không phải thi triển công pháp. Mà là… bị hút vào. Như có một lực lượng vô hình từ đáy tâm thức kéo hắn xuống, xuyên qua lớp màng ngăn của hiện thực.
Trong mắt hắn, thế giới bắt đầu biến dạng.
Thung lũng Cổ Tuyền bỗng nhiên bừng sáng. Những cột đá vỡ nát khẽ rung, từng tia sáng xanh lam bắn ra từ các khe nứt, nối với nhau thành một mạng lưới khổng lồ – một trận pháp chưa từng được ghi chép trong bất kỳ điển tịch nào. Mặt đất dưới chân hắn nứt ra, từng phiến đá tự động dịch chuyển, xếp lại thành hình một bát quái đồ cổ xưa, tâm điểm chính là nơi hắn đứng.
Hắn không thể nhúc nhích.
Không phải bị trói. Mà là… thân thể và linh hồn đều bị một thứ gì đó chiếm giữ.
— *“Ngươi… cuối cùng cũng đến.”*
Một giọng nói vang lên trong đầu, không phải bằng tai, mà bằng… linh hồn. Giọng nói ấy già nua, nhưng không yếu đuối. Trái lại, ẩn chứa một quyền uy khiến tim Lục Trần đập mạnh đến nghẹt thở.
Hắn muốn mở miệng, nhưng môi không động.
— *“Ngươi mang huyết mạch của ta. Dòng máu ngủ quên trong ngươi… đã bắt đầu sôi.”*
Trong tầm nhìn tâm thức, một hình bóng hiện ra giữa hư không.
Cao lớn. Bao phủ bởi một bộ chiến giáp đen tuyền, khắc đầy phù văn như rắn quấn quanh. Trên vai áo là một chiếc đầu lâu bằng đá, mắt lõm sâu, nhưng lại phát ra ánh sáng đỏ như máu. Khuôn mặt không rõ – chỉ thấy một đôi mắt cháy rực như hai ngọn lửa trong đêm tối.
Lục Trần biết. Hắn biết mình đang đối diện với… một phần linh hồn của tiền bối cổ xưa. Một vị cường giả đã chết từ hàng vạn năm trước, nhưng vẫn còn lưu lại một mảnh ý thức trong mảnh ngọc bích.
— *“Ngươi đã vượt qua khảo nghiệm của máu. Giờ là lúc… thức tỉnh võ học.”*
Không gian xung quanh đột ngột đông cứng.
Từng ký tự cổ hiện lên trong không khí – không phải bằng ánh sáng, mà bằng… lực lượng thuần túy. Chúng lơ lửng, xoay chậm, như những vì sao nhỏ quay quanh trung tâm. Mỗi ký tự là một chiêu thức. Mỗi nét bút là một đạo lý võ học. Chúng không dạy. Chúng… ép buộc.
Lục Trần cảm thấy đầu như bị nứt ra.
Hàng ngàn hình ảnh xung kích vào tâm trí. Một thiếu niên luyện quyền dưới tuyết. Một lão nhân đập vỡ núi đá bằng một cú đấm. Một kiếm khách một tay chém đứt mây trời. Một nữ tử nhảy múa giữa chiến trường, mỗi bước chân là một người chết.
Và rồi – một chiêu thức hiện ra rõ nhất.
“Thiên Cang Quyết – Chiêu thứ Nhất: Càn Khôn Bạc Nhật.”
Không có công pháp dài dòng. Không có khẩu quyết. Chỉ có… một hình ảnh: một người đàn ông đứng giữa trời đất, tay phải giơ cao, nắm thành quyền. Khi hắn đấm xuống, mặt trời như bị vỡ tan, ánh sáng bắn tứ phía, đất trời nứt ra.
Lục Trần rên rỉ.
Toàn thân hắn run rẩy. Gân cốt như bị xé toạc, máu trong kinh mạch sôi lên như chảo dầu. Mỗi tế bào trong cơ thể đều đang bị đốt cháy, bị rèn lại. Đây không phải là tu luyện. Đây là… tái sinh.
— *“Chịu được thì sống. Không chịu được… thì chết.”*
Giọng nói lạnh lùng vang lên.
Lục Trần nghiến răng. Mắt hắn đỏ ngầu. Không phải vì đau. Mà vì… giận.
Giận bản thân yếu đuối. Giận thiên địa bất công. Giận những kẻ đã giết sư phụ. Giận những tông môn lớn coi mạng hắn như cỏ rác.
— *“Ta… không chết!”*
Hắn gào lên trong tâm thức.
Và ngay khoảnh khắc đó – mảnh ngọc bích trong tay nứt ra.
Một luồng sáng đỏ thẫm bắn vào ngực hắn, xuyên thẳng vào đan điền.
ẦM!!!
Một tiếng nổ vang vọng khắp thung lũng. Sương mù tan biến. Những cột đá vỡ tung. Bát quái đồ dưới chân bốc cháy bằng ngọn lửa màu tím, lan ra tứ phía như mạng nhện.
Lục Trần quỳ xuống – nhưng không gục.
Hắn nâng nắm đấm lên.
Không khí xung quanh bắt đầu xoáy lại. Gió gầm rú. Áp lực tăng vọt đến mức đá tảng nứt ra chỉ vì bị chạm nhẹ.
Chiêu thức… đã hình thành.
Càn Khôn Bạc Nhật.
Hắn đấm.
Không gian trước mặt… vỡ.
Một khe nứt hình tròn hiện ra, dài ba trượng, sâu không thấy đáy. Ánh sáng từ bên kia khe nứt chiếu ra – không phải ánh sáng của thế giới này. Mà là… một tinh không xa lạ, đầy sao đỏ.
Lục Trần thở dốc. Mồ hôi, máu và nước mắt hòa lẫn. Nhưng mắt hắn… sáng như sao băng.
— *“Tốt.”*
Giọng nói trong tâm thức khẽ khàng.
— *“Ngươi đã thức tỉnh võ học cổ đại. Nhưng đây mới chỉ là khởi đầu. Thiên Cang Quyết có chín chiêu. Mỗi chiêu là một lần phá giới. Mỗi lần thức tỉnh là một lần… nghịch thiên.”*
Hình bóng chiến giáp dần tan biến.
— *“Hãy nhớ… ngươi không phải là người đầu tiên. Nhưng ngươi… là người duy nhất sống sót sau lần thức tỉnh đầu tiên.”*
Lục Trần đứng dậy. Cả người phủ đầy máu, nhưng tư thế không một chút lung lay. Hắn nhìn vào khe nứt không gian đang từ từ khép lại.
“Thiên Cang Quyết… chín chiêu…”
Hắn khẽ thì thầm.
“Ta sẽ luyện hết. Dù có phải đạp xác vạn người.”
***
Trên đỉnh núi đối diện, một bóng người lặng lẽ quan sát.
Mặc áo choàng xám, mặt che bởi một chiếc mặt nạ bằng đồng cũ kỹ, khắc hình đầu chim ưng. Trong tay hắn là một cây trượng bằng xương người, đầu trượng gắn một viên ngọc đen – đang phát ra ánh sáng chập chờn.
— “Thức tỉnh rồi à…”
Giọng nói khàn khàn, như ma xui quỷ khiến.
— “Mảnh ngọc huyết dụ… cuối cùng cũng tìm được chủ nhân. Nhưng…”
Hắn cong môi.
— “Ngươi có biết thứ ngươi vừa thức tỉnh… là cấm kỵ của cả một thời đại không?”
Ngón tay hắn lướt nhẹ trên mặt nạ, để lộ một vết sẹo dài từ trán đến cằm.
— “Thiên Cang Quyết… không phải võ học. Mà là… di vật của một vị thần bị phong ấn.”
Hắn quay người, bóng dáng dần tan vào đêm.
— “Hãy vui vẻ đi, Lục Trần. Bởi khi chiêu thứ hai thức tỉnh… ngươi sẽ không còn là con người nữa.”
***
Trở lại thung lũng, Lục Trần đang thu dọn hành trang.
Mảnh ngọc bích đã vỡ hoàn toàn, chỉ còn lại một mảnh nhỏ bằng đầu ngón tay, đặt trong một cái hộp gỗ. Hắn cất kỹ vào ngực áo.
Từ giờ, hắn không còn là đệ tử bị trục xuất của Tông Thiên Kiếm. Không còn là kẻ bị coi thường vì thể chất trung bình. Không còn là con cờ bị giẫm đạp.
Hắn là người thức tỉnh võ học cổ đại.
Bầu trời dần sáng. Ánh bình minh đầu tiên ló dạng sau dãy núi, nhuộm đỏ cả thung lũng. Gió thổi mạnh hơn, cuốn theo bụi đá và mùi đất ẩm.
Lục Trần ngẩng đầu.
Một tiếng chim hót vang lên – nhưng không phải chim thật. Mà là… một âm thanh sinh ra từ không khí, như ai đó đang thổi sáo bằng gió.
Hắn dừng bước.
Tâm thần rung động.
Lại một ký ức hiện lên.
Một người phụ nữ – tóc dài, mặc áo trắng – đang ngồi dưới gốc cây cổ thụ, thổi sáo. Bên cạnh bà là một đứa trẻ… khoảng sáu tuổi. Đứa trẻ nhìn bà với ánh mắt ngưỡng mộ.
— “Mẹ… con có thể học được không?”
— “Có, nhưng phải đợi đến khi con cảm nhận được gió nói chuyện với con.”
Lục Trần run rẩy.
Đứa trẻ… là hắn.
Người phụ nữ… là mẹ hắn – mất tích khi hắn mới bảy tuổi.
Và cây sáo… là một vật phẩm gia truyền, bị mất tích cùng bà.
Giờ đây, tiếng sáo lại vang lên – nhưng không có người thổi.
Chỉ có… gió.
Hắn nhắm mắt, lắng nghe.
Và lần đầu tiên trong đời – hắn *nghe thấy*.
Gió không chỉ là luồng không khí. Nó có nhịp điệu. Có cảm xúc. Có… ngôn ngữ.
Một chiêu thức khác bắt đầu hình thành trong tâm thức.
Không phải quyền. Không phải kiếm.
Mà là… âm thanh.
— “Vũ kỹ… Phong Linh Sáo Ảnh?”
Hắn thì thầm.
Nhưng chưa kịp hiểu rõ, đột nhiên – ba luồng sát khí từ ba hướng khác nhau bắn tới.
Không gian trước mặt hắn nứt ra – một thanh đoản thương màu đen đâm thẳng vào ngực.
Bên trái – một cánh tay bằng băng lao tới, muốn đóng băng hắn tại chỗ.
Phía sau – một bóng người xuất hiện giữa không trung, tay cầm một cây cung bằng xương, đang giương cung nhắm vào gáy hắn.
Ba đại năng.
Ba sát thủ đỉnh cao.
Họ đến… vì mảnh ngọc bích.
Lục Trần không quay đầu.
Hắn chỉ cười.
— “Các ngươi… đến đúng lúc.”
Nắm đấm phải – nâng lên.
Không gian xung quanh bắt đầu co rút.
Thiên Cang Quyết – Càn Khôn Bạc Nhật.
Hắn đấm – không phải vào một kẻ. Mà vào… không gian.
ẦM!!!
Một cột sáng đỏ bắn ra, cuốn theo sóng xung kích hình bán nguyệt. Đoản thương vỡ thành bụi. Cánh tay băng tan chảy trong nháy mắt. Tên bay ra từ cây cung xương – nhưng chưa kịp tới gần, đã bị áp lực không khí nghiền nát.
Ba kẻ kia – lùi lại ba bước. Máu từ khóe miệng trào ra.
— “Cái… quái gì vừa xảy ra?!”
— “Hắn… mới thức tỉnh, sao có thể mạnh đến vậy?!”
Lục Trần bước tới. Mỗi bước chân – mặt đất nứt.
— “Các ngươi đến vì ngọc bích?”
Hắn giơ tay trái, mảnh ngọc nhỏ phát ra ánh sáng đỏ.
— “Nhưng các ngươi không biết… thứ các ngươi muốn cướp – chính là thứ sẽ giết các ngươi.”
Ký ức từ chiêu thức thứ hai ùa về.
Phong Linh Sáo Ảnh – không phải để tấn công.
Mà là… điều khiển gió. Biến âm thanh thành kiếm. Biến tiếng thở thành bão tố.
Hắn hít sâu.
Và… thổi một hơi – bằng tâm thức.
Không có âm thanh. Nhưng không khí… rung.
Ba sát thủ đột nhiên ôm đầu, gào thét.
Tai bọn họ… nổ tung.
Họ không nghe được gì nữa. Chỉ có… một bản nhạc vô hình đang gào thét trong tâm trí, từng nốt nhạc như dao cứa vào thần kinh.
Lục Trần bước tới sát tên cầm cung xương.
— “Ai sai các ngươi đến?”
Tên kia nghiến răng.
— “Ngươi… sẽ chết… dưới tay… Thánh… Tông…”
— “Thánh Tông?”
Lục Trần cười lạnh.
— “Lại một đám cặn bã ngụy trang dưới danh nghĩa chính đạo.”
Hắn vung tay.
Càn Khôn Bạc Nhật – lần thứ hai.
Quyền ảnh đan xen, không gian nổ tung.
Ba thân ảnh bay ra như lá mùa thu, rơi xuống vực sâu không đáy.
Tiếng va chạm – không có.
Chỉ có tiếng gió gào.
Lục Trần đứng yên, nhìn xuống vực.
“Thánh Tông… các ngươi đã tìm đến ta. Nhưng các ngươi không biết… ta mới là cơn ác mộng thực sự.”
Hắn quay người, bước về phía con đường mòn dẫn ra khỏi thung lũng.
Bầu trời đã sáng rõ.
Nhưng bóng tối trong tim hắn – mới vừa bắt đầu thức tỉnh.
Thiên Cang Quyết – chiêu thứ hai: Phong Linh Sáo Ảnh.
Sẽ không lâu nữa.
Và khi nó thức tỉnh… cả thiên hạ sẽ phải run sợ.
Bầu trời đã sáng rõ, nhưng bóng tối trong Lục Trần vẫn còn đó. Nó không chỉ là sự lo lắng, mà còn là cảm giác như có một điều gì đó đang chờ đợi anh bên trong. Thiên Cang Quyết – chiêu thứ hai: Phong Linh Sáo Ảnh. Đó là một chiêu thức mà Lục Trần đã học được từ Càn Khôn Bạc Nhật, nhưng anh chưa bao giờ sử dụng nó một cách thực sự.
Lục Trần bước đi trên con đường mòn, cảm giác như anh đang đi vào một thế giới khác. Bầu trời trên cao vẫn còn sáng, nhưng bên dưới, bóng tối đang dần chiếm lĩnh. Anh có thể nghe thấy tiếng gió gào, như một cái gì đó đang cố gắng cảnh báo anh về điều gì đang đến.
Khi anh đến gần một ngôi đền cổ, Lục Trần dừng lại. Trong ngôi đền, có một bức tượng Càn Khôn Bạc Nhật đang đứng yên, gương mặt nghiêm khắc. Lục Trần có thể cảm nhận được sự hiện diện của Càn Khôn Bạc Nhật, như thể anh vẫn còn đó bên cạnh.
Lục Trần bước vào trong ngôi đền, cảm giác như anh đang bước vào một thế giới khác. Bầu trời trên cao vẫn còn sáng, nhưng bên dưới, bóng tối đang dần chiếm lĩnh. Anh có thể nghe thấy tiếng gió gào, như một cái gì đó đang cố gắng cảnh báo anh về điều gì đang đến.
Khi anh đến gần bức tượng, Lục Trần dừng lại. Anh có thể cảm nhận được sự hiện diện của Càn Khôn Bạc Nhật, như thể anh vẫn còn đó bên cạnh. Lục Trần nhìn vào bức tượng, cảm giác như anh đang nhìn vào chính mình.
Đôi mắt của Lục Trần dường như bị hút vào bức tượng, như thể anh đang bị kéo vào một thế giới sâu thẳm. Bức tượng lớn đến mức che khuất gần hết bầu trời, và Lục Trần cảm thấy mình như một chấm nhỏ bé so với nó. Anh có thể cảm nhận được sự mạnh mẽ và quyền lực to lớn từ bức tượng, như thể nó đang truyền tải một thông điệp đến anh.
Tiếng gió gào càng lúc càng lớn, và Lục Trần có thể cảm nhận được không khí đang thay đổi. Bầu trời trên cao bắt đầu tối sầm, và những đám mây đen dày đặc che khuất ánh sáng mặt trời. Lục Trần cảm thấy như mình đang đứng ở ranh giới giữa hai thế giới, một bên là thế giới thực tại và một bên là thế giới của những bí ẩn và huyền thoại.
Lục Trần bước gần hơn đến bức tượng, và anh có thể thấy những chi tiết tinh xảo trên bề mặt của nó. Bức tượng được chạm khắc với những hình ảnh của các vị thần và những sinh vật huyền bí, như thể nó đang kể một câu chuyện cổ xưa. Lục Trần cảm thấy như mình đang được dẫn dắt vào một cuộc hành trình qua thời gian và không gian, để khám phá những bí mật và chân lý sâu thẳm của vũ trụ.
Khi anh đến gần bức tượng, Lục Trần có thể cảm nhận được một nguồn năng lượng mạnh mẽ phát ra từ nó. Nguồn năng lượng này như thể đang gọi anh, như thể nó đang chờ đợi anh để thức tỉnh một phần của mình. Lục Trần cảm thấy như mình đang được chuẩn bị cho một cuộc thử nghiệm, một cuộc thử nghiệm sẽ quyết định số phận của anh và của thế giới.